vị trí của bạn Home oke bet slot

Sự lựa chọn của Quang Hải

Phải đi để biết có thể đến đâuTrước ngày sinh nhật 25 tuổi (12.4) – cột mốc hết hợp đồng với Câu lạc

Phải đi để biết có thể đến đâu

Trước ngày sinh nhật 25 tuổi (12.4) – cột mốc hết hợp đồng với Câu lạc bộ Hà Nội, Quang Hải trong lần hiếm hoi đã nói về tâm niệm của bản thân với nghề. “Từ trước đến nay, tôi luôn luôn có suy nghĩ nếu có cơ hội, mình muốn được trải nghiệm, thử sức với môi trường quốc tế để biết khả năng của mình đến đâu”.

Suy nghĩ xuất ngoại với Hải là niềm đau đáu, là khát vọng đã có từ lâu chứ không phải một ý tưởng lóe lên trong chốc lát. Và vì thế, khi quyết tâm hết mình “để bản thân không phải hối hận”, anh nhận được sự ủng hộ của giới chuyên môn, người hâm mộ, thậm chí là Câu lạc bộ Hà Nội và cá nhân bầu Hiển. Ngày Hải chia tay sân Hàng Đẫy, bầu Hiển trước hàng vạn khán giả đã khẳng định “bác tin con sẽ thành công”.

Đó không chỉ là lời chúc, lời động viên tinh thần bình thường, mà còn là sự tin tưởng vào khả năng của ngôi sao sáng nhất bóng đá Việt Nam. Bầu Hiển chắc hẳn ít nhiều cũng tiếc khi Hải “con” không thể phục vụ Câu lạc bộ Hà Nội ở khoảng “chín” nhất trong sự nghiệp, nhưng như chính ông bầu người Hà thành đã từng dạy Hải “hãy luôn bắt đầu từ con số 0 mỗi buổi sáng thức dậy để bản thân có được những thành công mà mình không thể nào biết trước được”. Đây là lúc tốt nhất để Hải đón nhận thử thách mới trong sự nghiệp, khi danh hiệu quốc nội đã quá “no nê”.

Nếu như hài lòng với V.League, Cúp Quốc gia, AFF Cup hay SEA Games, Hải ở lại và tiếp tục nhận những bản hợp đồng chuyên môn, quảng cáo “bạc tỉ”. 4 năm qua, vị thế của ngôi sao bóng đá được săn đón nhất Việt Nam của Hải dường như chưa từng bị lung lay. Ở lại, mọi thứ có lẽ cũng tiếp diễn như vậy, nhưng chính anh sẽ bỏ phí đi tiềm năng của bản thân ở cái tuổi cho con người ta nhiều sự tự tin nhất. Đi để biết mình ở đâu, đó là lựa chọn của Hải. Điều này cần được trân trọng, nhìn nhận đúng mực.

2 tháng sau ngày chia tay Câu lạc bộ Hà Nội, Quang Hải lên đường sang Pháp để chính thức đặt chân trên con đường mới của sự nghiệp, một “con đường nhiều chông gai và thử thách”. “Hải tự hào được đi trên con đường ấy, với tất cả ước mơ và hoài bão của tuổi thanh xuân”, dòng trạng thái như lời ước định về trải nghiệm mới.

Chọn Pau FC – một câu lạc bộ nhỏ tại Ligue 2, Quang Hải một lần nữa chứng minh bản thân có tính toán cẩn trọng trong từng bước đi và lời nói. Ngày nói lời chia tay Câu lạc bộ Hà Nội, anh khẳng định dù bản thân đi đâu, đó cũng phải là “bước đi đúng đắn và chắc chắn”. Một ngôi sao bóng đá khu vực đủ hấp dẫn trên nhiều phương diện (chuyên môn, thương mại) để chọn một câu lạc bộ hạng nhất ở nhiều giải Châu Âu, nhưng lại chọn một giải đấu ít nhận được sự chú ý để bắt đầu hành trình xuất ngoại, đó là sự chọn đi từng bước.

Hơn 12 năm trước, Hải từng từ chối gia nhập Học viện Hoàng Anh Gia Lai danh tiếng để ở lại Trung tâm đào tạo bóng đá bên Gia Lâm, với lý do từng nói với gia đình rằng “có khả năng thì ở đâu cũng có thể phát huy”. Giờ đây, một lần nữa Hải có lựa chọn tương tự khi không đặt nặng “ánh hào quang” mà tập trung cho hành trình dài phía trước. Và lúc đó Pau FC có thể chỉ là điểm check-in trên chặng đường dài, nơi mà Hải hướng đến thành công sau lối đi anh từng chọn suốt một thập kỷ qua.

Có cơ hội ở nước Pháp

Là cầu thủ chuyên nghiệp thì điều quan trọng nhất là phải được ra sân, và ở điểm này, Quang Hải khôn ngoan khi chọn Pau FC. Không phải đá câu lạc bộ nhỏ, hạng đấu thấp là nghiễm nhiên tiền vệ tuyển Việt Nam được đá chính, ra sân thường xuyên nhưng ít nhiều chọn một môi trường “cởi mở” như Pau FC đã là rất thuận lợi để tìm kiếm cơ hội.

Trước hết, cách biệt trình độ giữa Ligue 1 – nơi Messi, Neymar, Mbappe,… thi đấu – và Ligue 2 là rất lớn. Tại giải chuyên nghiệp hạng 2 – nơi quỹ lương trung bình chỉ khoảng 300.000 Euro/mùa (8 tỉ đồng), các cầu thủ chiến đấu hết mình vì “miếng cơm, manh áo” và vì cơ hội đổi đời. Do đó, có một thứ được giới chuyên môn nhắc rất nhiều ở nơi đây là “tính cá nhân hóa”. Hiểu đơn giản, các cầu thủ có kỹ năng cá nhân giỏi “chơi” bóng rất có đất dụng võ, và Quang Hải là một mẫu như thế dù trình độ mới ở tầm Đông Nam Á.

Riêng với Pau FC, đội chủ sân Nouste Camp đang đứng trước mùa hè “thay máu” lực lượng với 15 cầu thủ có thể ra đi theo dạng chuyển nhượng tự do sau ngày 30.6. Trong một bài phát biểu mới đây, Phó Chủ tịch Pau FC – Joel Lopez khẳng định đội không thể sở hữu 25 cầu thủ dày dạn kinh nghiệm từng chơi 200 trận ở Ligue 2, nên sẽ phải “cởi mở hơn, đặt cược vào việc chiêu mộ những tân binh tiềm năng”. Lobry hay Daubin là những ví dụ điển hình mà ông Joel Lopez nhắc đến để minh chứng rằng: Pau FC đủ kiên nhẫn và có một đội ngũ đủ tốt để giúp các tân binh tiến bộ.

Không dễ dàng gì để một cầu thủ thuộc vùng trũng của bóng đá thế giới đến với một trong những quốc gia có nền bóng đá phát triển nhất thế giới, ít quan tâm đến lương bổng, cơ sở vật chất hay sự chú ý của truyền thông là những hy sinh cần thiết. Và từ đó, sân Nouste Camp với chỉ hơn 4.000 chỗ ngồi có thể là “thiên đường” mỗi cuối tuần với Quang Hải. Chưa biết chừng…

Để không còn ai phải sợ hãi…

Tính toán kỹ, quyết tâm là thế nhưng vẫn phải xét đến khả năng Quang Hải không được ra sân thường xuyên. Soi chiếu vào bài học của Xuân Trường, Văn Hậu, Công Phượng, cầu thủ xuất ngoại mà không được ra sân thường xuyên thì… dễ sinh vấn đề. Bản thân Quang Hải nhận thức rõ điều đó và khẳng định lấy đó làm tiền đề để tích luỹ và phát triển theo đúng hướng và khả năng của mình.

Biết, hiểu và cũng là người thân thiết với nhóm cầu thủ từng xuất ngoại, Quang Hải vẫn quyết tâm ra đi, có lẽ đó vì khát vọng không chỉ cho riêng bản thân mà còn muốn chiến đấu vì một nền bóng đá. Nếu cứ nhìn vào những gập ghềnh của Phượng, của Hậu rồi nản lòng không xuất ngoại, bóng đá Việt Nam liệu sẽ phát triển bằng cách nào. Nếu một ngôi sao được đánh giá cao về chuyên môn và bản lĩnh như Quang Hải không dám vượt qua “vùng an toàn” để tiếp bước những người đàn anh, đồng đội thì ai ở lứa sau sẽ tự tin ra đi?

Chữ “dám” rất quan trọng, nó là tiền đề để phát triển nhiều phương diện. Quang Hải đã dám nghĩ, dám hành động, đó sẽ là câu chuyện truyền cảm hứng không chỉ trong phạm trù bóng đá. Nhưng chỉ xét riêng nghĩa thể thao, cái giá trị “truyền lửa” ấy cũng đã rất lớn.

Ở gần hơn nước Pháp, tại Nhật Bản, Văn Luân và Hồng Quân cũng đang cố gắng tìm cơ hội thể hiện mình tại FC Ryukyu thi đấu tại giải hạng 2 Nhật Bản. Trước đó, Cao Văn Triền và Trần Danh Trung cũng có thể sang J.League 2 nhờ những mối quan hệ hợp tác của Câu lạc bộ Sài Gòn. Khi các cầu thủ Việt hô hào nhau, mạnh dạn “vượt biên” để đi tìm một chân trời mới, đó sẽ là tín hiệu tích cực, cũng là dấu mốc mới để bóng đá Việt phát triển.

Sau này, xuất ngoại đá bóng cũng chỉ là một khái niệm bình thường, không có gì phải sợ hãi!

Bài viết này đến từ mạng,Không đại diện cho vị trí của lịch tường thuật bóng đá hôm nay,Vui lòng ghi rõ nguồn:https://www.cleanercharlotte.com/522/su-lua-chon-cua-quang-hai/